Đóng
Goths
Có duy nhất nguồn tài liệu cho lịch sử của Đế chế Gothic là Jordanes' Getica (hoàn thành vào năm 551). Tuy nhiên, đã thất lạc mất mười hai chương về lịch sử của Goths bằng tiếng Ý của Cassiodorus khoảng 530. Cassiodorus cũng đã viết về chủng tộc người Goths, về Theodoric the Great- vị vua xuất sắc của người Ostrogoths, chúng được lưu truyền qua một số các bài hát Gothic về nguồn gốc truyền thống của họ. Một số sử gia , bao gồm cả Peter Heather và Michael Kulikowski, tranh luận rằng Jordanes' Getica đã trình bày hình tượng hư cấu về Theodoric cho mục đích tuyên truyền cổ xưa, và họ nghi ngờ về nguồn gốc Scandinavia của các triều đại hoàng gia trong gần 4 thế kỷ-Vương quốc Ermaneric. Khác với nguồn tư liệu về lịch sử Gothic trong bộ Ammianus Marcellinus' Historiae, Đế chế Gothic được nhắc đến trong chiến tranh giữa Hoàng đế Procopius và Vua Valens vào năm 365, các cuộc di dân của người Gothic tị nạn và những cuộc chiến năm 376-382, mô tả Chiến tranh Gothic 535-552. Theo Jordanes, những người Goths có nguồn gốc ở Scandinavia (Scandza)- ngày nay là Thụy Điển (Gotaland). Họ đã trở thành các bộ tộc cướp bóc, các Gutar (Gotlanders) và có lẽ các Gotar (Geats, gọi tắt là Gautigoths và Ostrogoths của Jordanes). Họ di cư đông-nam dọc theo Vistula trong thời gian 3. Người Goths ít nhất là phân chia thành hai nhóm, các Thervingi, và Greuthungi. Các Thervingi đưa ra một trong những chính sách "barbarian" đầu tiên, xâm phạm Đế chế Roman từ năm 263, 267. Một vài năm sau, họ bị đánh bại trong trận đánh Naissus và lùi về sông Danube năm 271. Nhóm này sau đó định cư phía bắc Danube và thành lập một trung tâm vương quốc độc lập trên địa bàn vùng đất Dacia thuộc Đế chế Roma. Họ chuyển đổi sang Giáo hội Công giáo Rôma -Arianism trong thời gian này. Sự phát triển của vương quốc Ostrogoth đã bắt đầu trong những năm 370s, và dưới áp lực của người Huns, Therving vua Fritigern trong năm 376 đã yêu cầu Đế chế Đông La Mã - Hoàng Đế Valens cho phép được người của mình được sinh sống về phía nam của sông Danube. Hoàng Đế Valens cho phép và thậm chí giúp người Goths băng qua sông, có lẽ tại pháo đài Durostorum. Nhưng sau một nạn đói trong chiến tranh Gothic (376-382) hoành hành, Hoàng Đế Valens đã bị giết tại trận đánh Adrianople. Đế chế Ostrogoths trong khi chờ đợi chính quyền của mình thoát khỏi sự ảnh hưởng của người Huns sau trận đánh Nedao trong năm 454. Ðế chế La Mã có lãnh thổ rất rộng lớn kéo dài từ Châu Âu và Ðịa Trung Hải (Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, Tây Ban Nha , Bồ Ðào Nha, Anh (không có Ireland và Scotland),…) sang Bắc Phi (Maroc, Tunisie, Algerie, Ai Cập,…) tới tận Vùng Cận Ðông (Tiểu Á, Palestine, bán đảo A Rập,…). Biên giới phía Bắc là sông Rhine và sông Danube, giáp với các bộ tộc có nguồn gốc từ bán đảo Scandinavia, thường được gọi là các bộ tộc German. Ðế quốc La Mã hưng thịnh trong gần 1000 năm, đem lại sự ổn định, thịnh vượng và trật tự cho thế giới phương Tây. Những con đường nhằm đưa quân từ Rome đến các vùng lãnh thổ ở biên giới La Mã đồng thời cũng được dùng để thông thương giữa các vùng thúc đẩy kinh tế phát triển. Tuy nhiên, chính vì quá rộng lớn, nên đến năm 284, Hoàng đế La Mã Diocletian quyết định tách La Mã làm 2 phần Ðông và Tây, mỗi phương có một vị hoàng đế (Augustus) và một vị phụ tá (Ceasar). Hệ thống này gọi là Tứ đầu chế (tetrachy). Vào năm 323, sau một cuộc nội chiến, Constantine I trở thành hoàng đế và xây dựng thủ đô của Ðông La Mã tại Bizantium, sau đó đổi tên thành Constantinople. Hai đế chế dần dần tách riêng và độc lập với nhau, mặc dù trên danh nghĩa vẫn nằm trong cùng một La Mã. Người Latin sống ở Tây La Mã, còn người Hy Lạp chiếm số đông ở Ðông La Mã. Ðến đầu thế kỷ V, tại Tây La Mã, người German vượt sông Tibet, người Vandanle chiếm Nam Italy và Bắc Phi, người Ostrogoth, người Visigoth chiếm cứ một phần Italy và phía nam xứ Gaule dến tận sông Loire, Burgonde chiếm cứ lưu vực sông Rihne, người Frank chiếm cứ toàn nước Bỉ. Ðất đai của Tây La Mã vụn ra thành từng mảnh. Năm 451, đạo quân phối hợp giữa La Mã, Goths và Pháp đánh bại quân Hung Nô ở Chalaons, Pháp. Năm 453, Attila, thủ lãnh vĩ đại của người Hun (có nguồn gốc Mông Cổ) qua đời làm đế quốc Hung Nô tan rã nhưng quá trình tiến về phía Tây của họ đem theo những đám dân bán khai như Lombards, Vandals và nhiều dân tộc khác tản mát khắp Tây Âu. Ðến năm 476, Romulus Augustus, hoàng đế cuối cùng của Tây La Mã, bị hạ bệ và ngai vàng của ông ta bị Odoacer chiếm đoạt. Ðó là giai đoạn cáo chung của Ðế quốc Tây La Mã
Quân chủng đặc biệt: Chiến binh Huskarle
Lợi thế của Đế chế:
- +10% tăng sản lượng Sắt
- 10% Lính bộ rẻ hơn
- Tăng 10% khả năng chứa.